Tôi chấp nhận việc huấn luyện viên Lippi xoay vòng đội hình thi đấu

Sự tự tin của Marco di Vaio được nói đến rất nhiều trong những ngày này ở Serie A, sau khi anh ghi một bàn thắng tuyệt vời vào lưới AC Milan bằng cái chân trái không thuận.
Cho dù những bàn thắng như bàn của Di Vaio ở trận AC Milan – Juventus 1-1 đang xuất hiện nhan nhản trong bóng đá ngày nay, nó vẫn có những nét đặc biệt riêng. Lúc ấy là phút thứ 85 của trận đấu. Juventus đang bị dẫn 0-1 trên sân San Siro và họ tổ chức đá phạt nhanh sau khi Pavel Nedved bị phạm lỗi ở khu vực giữa sân.
Marco di Vaio chọc một đường bóng cho David Trezequet và cầu thủ này lập tức nhả bóng lại cho đồng đội bằng một cú vẩy chân. Trezequet quay người, vụt chạy, như thể muốn thoát khỏi hậu vệ Milan để đón đường bóng trả lại trong vòng cấm địa. Nhưng Marco di Vaio không trả bóng. Trong đầu anh lóe lên một ý nghĩ khác. Khi quả bóng từ chân Trezequet chưa kịp rơi xuống đất, từ ngoài vòng cấm địa, Di Vaio đã tung cú sút vole đi thẳng vào góc cao bên phải cầu môn Dida.
Với tính bất ngờ của động tác sút bóng, tính ngoạn mục của đường bóng, pha ghi bàn này xứng đáng vào tài liệu giáo khoa bóng đá cho vô vàn các tiền đạo khác trên thế giới này. Ai có thể ngờ rằng một tiền đạo “chỉ biết” ghi bàn bằng cách lao vào khoảng trống, tiến đến sát cầu môn lại có thể sút vole đẹp đến thế.
Tất nhiên là Marco di Vaio mừng, một kiểu mừng lạ đời: Anh chỉ ngón tay vào cái đầu trọc của mình như thể anh không hề… điên chút nào khi nghĩ đến chuyện ghi bàn trước hàng hậu vệ đông đặc của AC Milan. Anh không điên mà chỉ giống như một sát thủ ranh ma đã chộp được cơ hội hạ gục một đối thủ tưởng chừng như bất khả xâm phạm. Trước pha ghi bàn ấy, Di Vaio đã có hai cú dứt điểm xuất sắc khác nhưng không thành công: Một là cú vole chân phải đi thẳng vào cột dọc. Hai là cú đánh đầu về phía góc xa nhưng bị Dida cản được với một cú phóng người bay hết tầm.
Bàn thắng gỡ hòa vô giá cho Juventus chính là một bước tiến mới của Marco di Vaio để giúp anh thuyết phục được huấn luyện viên trưởng đội tuyển Ý Giovani Trapattoni cho chuyến đi Euro 2004. Di Vaio đã đóng góp một bàn thắng cho đội tuyển trong trận thắng Azerbaijan 4-0 vào tháng 10, một trận đấu mà Squadra Azzuri hầu như không phải đổ mồ hôi để giành chiếc vé chính thức của vòng chung kết Euro 2004. Thế mà Marco di Vaio chưa bao giờ được xem là tiền đạo chính thức, vị trí thường xuyên. Trong đội hình Azzuri, anh “vướng” phải Vieri, Inzaghi, Totti, Del Piero. Ở Juventus, anh cũng lại bị Del Piero cản đường và phải cạnh tranh vị trí với Miccoli, David Trezequet.
Vai trò của Marco di Vaio chỉ thực sự được người ta chú ý khi Del Piero bị chấn thương và phải nghỉ thi đấu. Vào ngày 21-9, trận hòa 2-2 giữa Juventus và AS Roma trên sân nhà, Del Piero bị chấn thương ngay trong những phút đầu tiên và khi Di Vaio được tung vào sân ở phút thứ 15, anh đã ghi cả hai bàn thắng cho Juventus. Những khoảnh khắc đáng nhớ khác gồm có bàn thắng trong trận gặp Empoli sau khi vào sân thay cho Del Piero, bàn thắng vào lưới Reggina, Sociedad. Và rồi Di Vaio sẽ trở lại… ghế dự bị khi Del Piero bình phục hoàn toàn.
Nhưng anh chấp nhận điều đó: “Tôi chấp nhận việc huấn luyện viên Lippi xoay vòng đội hình thi đấu. Hiểu theo những cách khác nhau, đây chính là vũ khí bí mật của Juventus. Lippi có nhiều phương án tấn công và đang làm cho chúng tôi bộc lộ hết khả năng. Tất nhiên nếu Del Piero trở lại, mọi chuyện sẽ phức tạp thêm. Nhưng chúng tôi mới ở thời kì đầu của một mùa giải lâu dài, một mùa giải với hai chiến dịch lớn serie A, Champions League và tôi hài lòng với tình thế hiện nay”.
Sự xoay vòng đội hình là vũ khí bí mật và là một thành công của Marcello Lippi, điều đó đúng. Trong thời gian Del Piero bị chấn thương, Lippi đã làm cho cả ba tiền đạo còn lại Miccoli, Di Vaio và Trezequet tỏa sáng. Trong trận thắng Real Sociedad 4-2 ở lượt trận thứ ba Champions League, Di Vaio ghi hai bàn và Trezequet ghi hai bàn. Trước đó hai ngày, Miccoli cũng lại ghi hai bàn trong trận thắng Ancona 3-2 ở serie A. Huấn luyện viên Lippi từng nói: “Miccoli và Di Vaio đều ghi bàn, đó là điều đáng mừng. Hầu như mọi cầu thủ đều cảm thấy họ được đóng góp cho đội bóng và công việc chung”.
Đây chính là lúc nhìn rõ lại sự phong phú và đa dạng trong chiến thuật của Juventus ở mùa giải hiện thời. Giữa các trận serie A và Champions League, Juventus đã hai lần chơi với chiến thuật 4-2-3-1, một lần 4-3-2-1, một lần 4-4-1-1 và hơn 7 lần chơi với chiến thuật 4-4-2. Trong đó, Di Vaio đã từng chơi trong vai trò tiền đạo cắm duy nhất được Nedved hỗ trợ phía sau cũng như đã từng hợp cùng Miccoli hoặc Trezequet thành bộ đôi tấn công trong chiến thuật 4-4-2.
Chiến thuật 4-4-2 phổ biến nhất, nhưng hệ thống tấn công ưa thích nhất của Lippi là bố trí David Trezequet làm mũi nhọn duy nhất vì cầu thủ này có chiều cao lý tưởng và có sức càn lướt. Sau Trezequet là bộ ba tiền vệ (có thể nhanh chóng chuyển thành tiền đạo) Mauro Camoranesi, Nedved và Del Piero. Điều đáng lưu ý là sự vắng mặt của Del Piero hoàn toàn không phải là khó khăn lớn đối với Lippi vì Miccoli và Di Vaio hoàn toàn có thể thay thế vai trò của anh ta.
Tóm lại, cuối cùng thì Di Vaio cũng chỉ là một tay săn bàn dự phòng dù anh đã đóng góp nhiều bàn thắng để đời. Song, Di Vaio bằng lòng với vai trò khiêm tốn ấy. Sau cú sút trái phá vào lưới AC Milan, người ta biết rằng dù trên sân hay băng ghế dự bị, Marco di Vaio cũng là một xạ thủ đáng nể. Juventus có một tiềm lực ghê gớm và những cầu thủ dự phòng như Marco di Vaio cũng chính là biểu hiện của tiềm lực đó.
PV – Báo bóng đá tổng lực – Hà Nội – 2003

Những ông chủ đất giàu có

Mỗi tuần Derick Hewitt, cổ động viên trung thành của Liverpool, trả 55 bảng tiền thuê nhà cho Robbie Fowler, người từng được anh ta gọi là “Thượng đế” khi danh thủ này còn gắn bó với Anfield. Hewitt cho biết: “Không mấy người biết tiền đạo Fowler là chủ sở hữu nhưng đó là sự thật”.
Căn nhà mà ông Hewitt (44 tuổi) thuê chỉ là một phần trong 15 căn liên tục của Fowler ở Oldham (ngoại ô thành phố Manchester). Tuy nhiên, “chủ đất” Fowler không dừng ở đó. Anh này hiện có trên 80 căn nhà rải rác khắp nước Anh và giờ đây giới địa ốc cũng phải thán phục tài kinh doanh của tiền đạo Manchester City! Theo tờ The Times, Fowler không phải là hiện tượng duy nhất bởi hiện nay khuynh hướng này đang nở rộ trong các cầu thủ triệu phú, tạo nên cơn sốt mới về nhà cửa ở nước Anh. Tờ The Times còn liệt kê một số danh thủ là chủ đất, bao gồm cả Gareth Southgate (Middlesbrough), Danny Mills (Leeds), … và con số này ngày càng gia tăng.
Theo truyền thống, chủ đề bàn luận của các cầu thủ Anh trong phòng thay đồ là xe hơi, phụ nữ và những cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Nhưng ngày nay, những chủ đề đó được thay bằng những câu hỏi về giá trị của đất đai, tỷ lệ thế chấp tài sản và chương trình phát triển nhà ở. Nghe thật lạ và cũng thật thú vị! Des Bremener, giám đốc điều hành của chương trình cố vấn tài chính trực thuộc nghiệp đoàn cầu thủ Anh (PFA) cho biết: “Nhiều cầu thủ tỏ ra sành sỏi và có kiến thức sâu rộng về cách làm thế nào kiếm lời trong những vụ làm ăn liên quan đến bất động sản. Tin tức loại này được xem là sốt dẻo và gây nhiều chú ý nhất trong phòng thay đồ của các đội bóng”.
Những ngôi sao đều biết rõ sự nghiệp sân cỏ của họ khá ngắn ngủi (chỉ quá tuổi 30) và thậm chí nếu dính chấn thương nghiêm trọng nào đó thì sự nghiệp đi đứt như chơi. Vì vậy trong thời gian còn ở đỉnh cao sự nghiệp họ tranh thủ kiếm tiền nhằm chuẩn bị chu đáo nhất cho tương lai khi không còn đá bóng được nữa. Alan Kirkhan, người điều hành công ty bất động sản Greater ở thành phố Manchester, phát biểu trên tờ Tin tức buổi chiều Manchester : “Các cầu thủ trẻ nên đầu tư vào bất động sản bởi sự nghiệp của họ ngắn ngủi trong khi kinh doanh ở ngành này thọ hơn rất nhiều. Hơn nữa so với kinh doanh thứ khác, bất động sản bảo đảm hơn”.
Không chỉ cầu thủ, những nhà cầm quân nổi tiếng, kể cả Glern Hoddle, Graeme Souness và Sir Alex Ferguson, đều là khách hàng của Kirkhan, đặc biệt huấn luyện viên của Manchester United vừa bỏ túi 176.000 bảng tiền lời sau vụ bán căn hộ ở London. Vào tháng 6 vừa qua, Active Asset Investment Management (AAIM), một công ty bất động sản chuyên phục vụ cho những cầu thủ giàu có, được các nhân vật tên tuổi (có cả Sir Alex Ferguson) thành lập. Ngay lập tức Active Asset Investment Management đã thu mua nhiều khu nhà khắp nước Anh và sau đó cho thuê. Gareth Barry (Aston Villa) và Alan Smith (Leeds) đã đầu tư vào công ty này 250.000 bảng. Điều này một lần nữa cho thấy khuynh hướng của cầu thủ và huấn luyện viên ở đầu thế kỷ 21 là đầu tư vào nhà cửa, khác hẳn với lớp cầu thủ trước, vốn chỉ chú tâm vào mua các hộp đêm hay quán rượu nhằm kinh doanh một khi giã từ sân cỏ. Trong số này, Fowler, lãnh lương 60.000 bảng/tuần, tỏ ra là nhà kinh doanh khôn ngoan nhất khi mua một loạt căn nhà ở Oldham với giá rẻ. Theo Kirkhan, so với cách đây một hay hai năm (thời điểm Fowler thu gom), giá nhà ở Oldham đang tăng vọt. Đây quả là tin tức không tồi chút nào cho tiền đạo chỉ ghi vỏn vẹn 5 bàn thắng cho Manchester City trong 17 tháng qua. Dĩ nhiên, những ngôi sao như Fowler không làm việc thu tiền nhà hàng tuần như Hewitt tiết lộ với tờ Tin tức buổi chiều Manchester: “Khách hàng ở đây trả tiền thuê cho một công ty ở Scotland, vì vậy tôi chưa bao giờ thấy Fowler đến khu này. Dù vậy, tôi rất muốn gặp anh ấy bởi đó là cơ hội tốt để xin vài tấm vé xem trận Manchester City – Liverpool”.
PV – Báo bóng đá tổng lực – Hà Nội – 2003

Những vấn đề của Liên đoàn bóng đá Việt Nam

Ngay từ đầu, nhiều người đã tin rằng, danh sách lọt vào chung kết cho vị trí huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia của VFF sẽ chỉ còn 2 cái tên là Calisto và Riedl, cho dù trong tay VFF có tới gần chục bản lý lịch của các vị huấn luyện viên từ khắp mọi nơi trên thế giới. Vì vậy, vấn đề người ta quan tâm nhất chỉ là ai sẽ là người cuối cùng được VFF chấm mà thôi. Có thể hiểu được, bởi vì đây là những huấn luyện viên giành được nhiều thành công nhất với bóng đá Việt Nam trong 1 thập kỷ qua. Trình độ chuyên môn của các ông thầy này không phải bàn cãi. Các vị huấn luyện viên này đều đến từ những quốc gia châu u có nền bóng đá phát triển và chuyên nghiệp hơn hẳn Việt Nam. So với các đồng nghiệp Nam Mỹ, họ tỏ ra mềm mỏng hơn trong cách đối xử với báo chí, công luận cũng như VFF. Cả 2 huấn luyện viên này trong thời gian qua đều đã rất quan tâm đến sự phát triển của bóng đá Việt Nam nói chung và đội tuyển quốc gia nói riêng. Điều đó đã gây ấn tượng tốtcho VFF cũng như các phương tiện thông tin đại chúng . Nhưng quan trọng nhất là họ tạo được sự tin tưởng cho VFF nhờ 1 phong cách chuyên nghiệp. Nhưng mối bận tâm lớn nhất của những người hâm mộ hiện nay là ở chỗ: Trong khi chúng ta đang kiếm tìm 1 huấn luyện viên ngoại theo đúng những tiêu chuẩn của VFF đề ra và yêu cầu huấn luyện viên này phải đưa bóng đá Việt Nam “vượt ngưỡng” thì dường như chính VFF lại chưa tự mình tìm cách “vượt ngưỡng”, thoát ra khỏi lối làm ăn ấu trĩ, thiếu trách nhiệm từ xưa tới nay? Thất bại của đội tuyển quốc gia làm giảm hình ảnh của bóng đá Việt Nam trong con mắt của người hâm mộ cũng như bạn bè quốc tế. 3 tỷ đồng để đền bù cho huấn luyện viên Letard dù lấy ở quỹ nào thì cũng là tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân cả.
Năm 2005 dành cho Toyota
Sau nhiều thất bại trong năm 2004, đội đua của Toyota giờ đây đã có thể tin rằng, mình sẽ tìm được nhiều vinh quang hơn sau khi giới thiệu chiếc xe đua mới ở Barcelona, Tây Ban Nha. Toyota đã chi gần 1 tỷ đô la cho môn thể thức 1, kể từ lần trình làng vào năm 2002. Tuy nhiên những thành công mà họ đạt được trong thời gian qua là quá ít. Giám đốc kỹ thuật Mike Gascoyne, người chuyển về từ đội Renault vào năm 2003, tự tin rằng, vị trí của Toyota sẽ được khẳng định sau khi họ “cho ra lò” chiếc xe đua cho riêng mình, chiếc xe được thiết kế với sự cố vấn của ông. Tuy nhiên tay đua Ralf Schumacher, em trai tay đua 7 lần vô địch thể thức 1 thế giới, Michael Schumacher, cho rằng, Toyota đừng quá tự tin vì còn nhiều đối thủ lớn như Ferrari, Renault cũng đang tăng cường lực lượng trong năm 2005 này.
Tay vợt Roger Federer
Tay vợt Roger Federer tiếp tục chuỗi kỷ lục chiến thắng của mình sau khi đánh bại tay vợt Ivan Ljubicic trong trận chung kết tại giải quần vợt Qatar mở rộng, được tổ chức ở Doha. Trong trận này, Federer đã chiến thắng thuyết phục trước đối thủ với tỷ số 6 – 3, 6 – 1. Tay vợt người Thụy Sỹ này chỉ mất 63 phút để đánh bại Ljubicic và giành được danh hiệu thứ 23 trong tổng số 31 lần vào đến chung kết của mình. Đây là trận thắng thứ 21 liên tiếp của tay vợt 24 tuổi này. Ljubicic là tay vợt đã giành 3 chiến thắng trong 6 lần đối đầu với Federer. Federer cho biết: “Thật là sung sướng khi đạt được vinh quang ở 1 nơi nào đó lần đầu tiên. Tôi hy vọng mình sẽ tiếp tục giữ phong độ tốt như thời gian qua, vì tôi còn có 1 nhiệm vụ quan trọng nữa là bảo vệ chức vô địch tại Melbourne (Úc)”.
PV – Thể Thao Ngày Nay – 2008

Đoàn kết là sức mạnh

Sau khi dẫn dắt các học trò đánh bại tuyển Indonesia 3 – 1 ngay tại chảo lửa Senayan, huấn luyện viên Avramovic đã bật mí bí quyết giúp đội vượt qua trận chung kết lượt đi. Theo ông, chính yếu tố đoàn kết đã làm nên sức mạnh đưa Singapore vượt lên trước trong cuộc đua đến danh hiệu vô địch Cúp Tiger 2004. Huấn luyện viên người Serbia và Montenegro này cho biết: “Suốt thời gian qua, tôi luôn cố gắng truyền đạt cho các học trò của mình 1 điều quan trọng. Đó là việc khi ở 1 đội bóng, 1 tập thể của những cá tính khác nhau, mọi người phải biết cách hòa hợp và dẹp bỏ cái tôi, để hướng đến thành tích chung của bóng đá Singapore. Có như thế, các cầu thủ mới xứng đáng đứng trong thành phần đội tuyển Singapore”. Lời tuyên bố của huấn luyện viên Avramovic quả thật không ngoa chút nào. Cứ nhìn cách họ thi đấu từ đầu giải đến giờ, người hâm mộ sẽ thấy rõ điều đó. Điểm mạnh nhất của Singapore chính là lối chơi đầy kỷ luật và gắn bó, nếu không muốn nói theo phương châm đơn giản nhưng hiệu quả. Quan sát kỹ, chúng ta thấy rằng, các cầu thủ Singapore không bao giờ bối rối hay bấn loạn, mỗi khi họ bị đối phương dẫn bàn trước. Thay vào đó, họ vẫn kiên trì thực hiện đúng đấu pháp của ban huấn luyện và chờ đợi cơ hội. Chắc chắn, vũ khí trên vẫn sẽ được “Những chú sư tử biển” Singapore phát huy trong trận chung kết lượt về trên sân nhà, sân vận động quốc gia vào 16-1. Những lời bật mí của ông Raddojko Avramovic đã dẹp tan các ý kiến cho rằng, thành tích của Singapore cho đến ngày nay có sự trợ giúp khá lớn của “Nữ thần may mắn”. Theo ông, đó là phần thưởng xứng đáng dành cho 1 tập thể đầy kỷ luật và ăn ý như Singapore. Bên cạnh đó, vị huấn luyện viên này cũng cho rằng, kết quả lượt đi không là gì, khi không bảo vệ được nó trong trận lượt về.
Đâu đã kết thúc
Việc để thua Singapore ngay trên sân nhà với tỷ số 1 – 3 có nghĩa cơ hội giành chức vô địch đã trở nên xa vời đối với Indonesia. Tuy nhiên, theo huấn luyện viên Peter Withe mọi hy vọng chưa phải đã tắt hết, bởi dù sao các học trò của ông đã ghi được 1 bàn thắng. Huấn luyện viên Peter Withe cho biết: “Tôi biết khoảng cách 2 bàn là 1 trở ngại rất khó vượt qua. Nhưng dù sao chúng tôi đã ghi được 1 bàn thắng. Đó là niềm hy vọng duy nhất của Indonesia. Chúng tôi phải biết tận dụng cơ hội này để thi đấu thật tốt, hòng lật ngược tình thế trong trận lượt về”. Vị huấn luyện viên người Anh này đang hy vọng các cầu thủ Indonesia có thể làm được điều tương tự như họ đã làm ở trận bán kết lượt về. Ông mong tất cả các cầu thủ sẽ tìm lại được sức mạnh tinh thần điều giúp họ vượt qua những thời khắc khó khăn trước Malaysia. Peter Withe cho biết ông vẫn chưa từ bỏ giấc mơ lập hat – trick vô địch Cúp Tiger với đội tuyển Indonesia, bởi ông tin các học trò của mình sẽ biết cách đưa mọi việc trở về trật tự cũ. Tuy nhiên, ông mong rằng các cầu thủ Indonesia biết cách giữ bình tĩnh, bởi có thể Singapore sẽ dùng đến tiểu xảo ở lượt về. Nếu không chút hy vọng cũng se, vượt khỏi tầm tay.
Cúp Tiger đạt chỉ tiêu
Hôm qua, theo báo cáo của Liên đoàn bóng đá Đông Nam Á (AFF), qua trận chung kết lượt đi vừa rồi, tổng số lượng khán giả theo dõi Cúp Tiger lần thứ 5 đa, vượt hơn con số 500.000 (cụ thể là 536.000), đúng với dự đoán của giới chuyên môn. Đây là con số kỷ lục trong lịch sử tồn tại 8 năm của giải đấu này. Lần đầu tiên trong 5 lần diễn ra giải, Cúp Tiger thu hút đươ j lượng khán giả nhiều đến thế. Lý giải cho điều này, AFF cho rằng, 1 trong những nguyên nhân xuất phát từ việc cả 10 nước thành viên đều tham dự đầy đủ. Ngoài ra, kỷ lục này còn do giải năm nay có những trận đâuz đầy kịch tính và bất ngờ, làm đảo lộn dự đoán của giới chuyên môn. Tính riêng số lượng khán giả đến sân Senayan để, em trận chung kết giữa Singapore và Indonesia đã là 120.000 người. Và tính từ vòng 1 đến hết vòng bán kết, 416.000 người đã theo dõi cuộc trany tài lớn nhất khu vực này. Cúp Tiger 2004 chỉ còn 2 trận cuối, trận chung kết lượt về và trận tranh hạng 3 và hạng 4, ban tổ chức dự đoán con số khán giả cuối cùng sẽ đạt 600.000 người.
M.H – Thể Thao Ngày Nay – 2008

Yêu 24 giờ

Được sự hưởng ứng rất lớn của khán giả từ khi mới ra mắt, bộ phim Yêu 24 giờ (50 first dates) là 1 câu chuyện tình dễ thương, lãng mạn và vô cùng hài hước. Thế nhưng, để có 99 phút của phim vô cùng lãng mạn giữa anh chàng chuyên nghiên cứu hải dương học Henry Roth (Adam Sandler) và cô gái bị căn bệnh kỳ lạ, Lucy (Drew Barrymore), những nhà làm phim đã phải “ mệt bở hơi tay” vì chọn ảnh. Lúc đầu, những người làm Yêu 24 giờ có ý tưởng quay lại Seattle. Nhưng sau đó, đạo diễn Sandler đề nghị đưa bối cảnh phim về vùng đảo Hawaii thơ mộng. Trong phim có rất nhiều cảnh quay tại những vùng đất hẻo lánh, xa xôi…. Bộ phim được quay trong 6 tuần tại quần đảo Hawaii, thêm 6 tuần quay ngoại cảnh tại những khu vực nổi tiếng ở Los Angeles. Tất cả các cảnh quay về văn phòng làm việc của Henry là tại phim trường ở Los Angeles, nhưng ngoại cảnh được quay tại công viên Sea Life. Công viên Sea Life được biết đến không chỉ là nơi trú ẩn của những loài động vật hữu nhũ bị săn lùng mà còn là nơi để giáo dục cộng đồng về sự bảo tồn sinh vật biển. Ngoài ra, trong phim còn có những cảnh quay tại Sea Lion Pool và Dolphin Cove, với sự uốn lượn tuyệt vời của những chú cá heo đã được thuần hóa. Đây là bộ phim mà nữ diễn viên Drew Barrymore đóng vai chính, đồng thời kiêm luôn vai trò nhà sản xuất. Sau phim, cô thu được số tiền hơn 50 triệu USD. Yêu 24 giờ đang chiếu tại Hà Nội và sẽ ra mắt tại Thành phố Hồ Chí Minh từ ngày 14-1-2005.
Hội thề đoạt giải
Sau 2 năm phát động, sáng 8-1 lễ trao giải cuộc thi Kịch bản phim truyện lịch sử 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội đã diễn ra tại Hà Nội. Ngoài 6 kịch bản được đầu tư trực tiếp, ban tổ chức nhận được 36 kịch bản thi tự do, có độ dài từ 2 đến 14 tập. Bên cạnh đó, để đảm bảo có những tác phẩm hay, ban tổ chức còn mời 15 nhà văn, nhà biên kịch, đạo diễn có tên tuổi tham gia về kịch bản. Tuy nhiên, chỉ có 6 tác giả lọt qua vòng xét duyệt và được nhận đầu tư trực tiếp viết kịch bản hoàn chỉnh. Ban tổ chức đã trao giải A ( tương đương với giải nhất) cho Hội thề của Nguyễn Quang Thân, giải B là kịch bản Thái Tổ Lý Công Uẩn của Nguyễn Thiên Phúc và 2 giải C Càn khôn 1 gáng, Chu Lai, Trần Thủ Độ và người tình, Nguyễn Mạnh Tuấn. Ngoài ra, ban tổ chức còn trao giải các kịch bản tự do.
Tin tức
– Được rót vốn đầu tư: Theo Reuters hôm qua 9-1, nhà đầu tư Sadettin Saran cho biết kế hoạch “đổ tiền” vào câu lạc bộ Borussia Dortmund. Trả lời phỏng vấn trên tạp chí The Bild, Saran cho biết, ông sẽ đầu tư vào Dortmund với số tiền 8 triệu euro (10,6 triệu đô la). Với mức tiền trên, Saran đã giành được quyền sở hữu 10% số cổ phần của Dortmund, hiện đang ngập đầu trong nợ nần và thua lỗ. Saran nói: “Tôi đã làm nhiều điều cho bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ. Tôi muốn tên tuổi mình được cả châu Âu biết đến”.
– Kiểm tra chất lượng hàng hóa Tết: Theo tin từ Cục Quản lý thị trường (Bộ Thương mại), từ ngày 15-1 đến 8-2, Tổng cục Tiêu chuẩn – Đo lường – Chất lượng và Cục An toàn vệ sinh thực phẩm sẽ phối hợp mở đợt tổng kiểm tra chất lượng hàng hóa phục vụ Tết Nguyên đán Ất Dậu 2005. Đợt tổng kiểm tra này sẽ tập trung vào các mặt hàng: bánh, mứt, kẹo, các loại rượu bia, nước giải khát, thực phẩm và thực phẩm đóng gói sẵn, 1 số loại mỹ phẩm, xăng dầu…
– 186,5 tỷ đồng: Đó là số vốn đầu tư của 7 dự án đăng ký đầu tư mới và xin mở rộng sản xuất tại các khu chế xuất và khu công nghiệp Cần Thơ trong tuần đầu tiên của năm 2005. Trong số những dự án đăng ký đầu tư tại các khu công nghiệp, hiện đã có 73 dự án trong nước được triển khai hoạt động với số vốn 150 triệu đô la.
1001 chuyện bên lề
– Boas phải nằm viện: Tiền đạo trẻ Boas của đội Indonesia phải vào nằm viện sau trận đấu với đội Singapore. Anh đã bị chấn thương nặng ở mắt cá chân phải vì 1 pha va chạm mạnh với hậu vệ Bin Khalzan của đội Singapore ở phút 27. Việc anh không thể thi đấu tiếp cũng là 1 trong những nguyên nhân khiến đội Indonesia bại trận.
– Mưa lớn đổ trên sân Senayan: Trước trận chung kết giữa Indonesia và Singapore diễn ra 4 tiếng đồng hồ, 1 cơn mưa rất to đã đổ xuống sân Senayan, nơi diễn ra trận đấu này. Hầu hết các khán giả Indonesia cũng như các cầu thủ đội này rất lo lắng, vì nếu trời mưa không dứt, lối chơi kỹ thuật của đội chủ nhà trở nên vô tác dụng. Nhưng rất may, cơn mưa đã sớm tạnh sau đó không lâu.
– Khán giả chủ nhà bỏ về sớm: Dự tính có khoảng gần 100.000 khán giả đến dự khán trận đấu giữa đội chủ nhà Indonesia và Singapore. Tuy nhiên, sau khi đội Indonesia bị dẫn trước đến 3 – 0, hầu hết các cổ động viên nhà đã bỏ về dù trận đấu chưa kết thúc.
M.L – Thể Thao Ngày Nay – 2008